Trang thông tin điện tử của 3V Group

Bài học quý giá từ những mảnh đời bất hạnh tại Trung tâm nhân đạo Quê Hương

Là một người phụ nữ 30 tuổi, hiện bạn đã có gì ?

 

Có thể, bạn là người giỏi giang, thành công trong công việc và có địa vị xã hội,

 

Hay bạn đã có gia đình và ổn định công việc cũng như chăm sóc con cái

 

Bạn cũng có thể đang độc thân và mải miết học thêm để phát triển hơn trong công việc hoặc đơn giản là để tìm được một công việc như ý muốn,

 

Hoặc đơn giản bạn đã có gia đình, sinh con đẻ cái và ở nhà làm nội trợ, cuộc sống bình lặng trôi và thỉnh thoảng là những suy tư như những cơn sóng nhẹ lúc thì bình yên bằng lòng với cuộc sống, khi lại hơi dập dềnh bởi những day dứt không được làm điều này, không được có thứ kia,… vân vân và mây mây…

 

Còn với tôi, cũng là một phụ nữ 30 tuổi đã có gia đình, con cái. Đã 2 năm trôi qua, tôi chỉ quanh quẩn ở nhà và bù đầu với việc chăm sóc đứa con đầu lòng với tâm thế đầy bỡ ngỡ. Mỗi ngày trôi qua cuốn theo nào là bỉm, sữa, nấu ăn,… không phải lo gánh nặng kinh tế nhưng nhiều lúc dường như với tôi là quá tẻ nhạt. Lúc nào trong đầu cũng có suy nghĩ tới bao giờ mới được ra ngoài đi làm lại như trước, được diện những bộ đồ sành điệu thay vì mấy bộ quần áo mặc nhà xộc xệch, nhăn nhúm,…

 

Rồi tôi cũng kiếm được việc làm mới và bắt đầu đi làm. Nhưng……. Tôi bắt đầu thấy ngại và không còn được tinh thần hăng say như trước. Có lẽ vì mình đã ở nhà quá lâu nên chưa bắt kịp được với sự sôi động bên ngoài.

 

Thời gian đầu làm việc tại 3V – Công ty chuyên về lĩnh vực cung cấp và thi công các sản phẩm nội ngoại thất (đá hoa cương, vách ngăn vệ sinh,…), tôi vừa làm vừa học thêm một số kiến thức cơ bản để phục vụ tốt cho công việc. Công ty luôn có một tủ sách với đẩu loại từ kiến thức, bí quyết, kỹ năng trong kinh doanh; sách về phong thủy, ý nghĩa cuộc sống; sách bí quyết chăm sóc và nuôi dạy con cái,… giúp tôi có điều kiện học hỏi thêm nhiều điều.

 

Nhưng có lẽ, “quyển sách” mà tôi học được nhiều nhất đó chính là những lần cùng đồng nghiệp công ty đi từ thiện. Cứ theo kế hoạch đề ra, 2 tháng anh chị em trong công ty sẽ đi từ thiện 1 lần và mõi lần sẽ tới thăm 2 địa điểm. Và tôi vẫn nhớ lần từ thiện đầu tiên mà tôi được biết đến và tham gia là chuyến đi đến Trung tâm nhân đạo Quê Hương tại địa chỉ số 1210, ĐT743A, Khu phố Tân Long, Dĩ An, Bình Dương. Nơi đây đã cho tôi những bài học và ý niệm khác để thay đổi suy nghĩ bản thân cũng như cuộc sống.

 

 

Nói tới Trung tâm Nhân Đạo Quê Hương, không ai là không biết tới chị Huỳnh Tiểu Hương – người mẹ đã dang rộng vòng tay cưu mang gần 400 đứa trẻ bị bỏ rơi. Đã gần 20 năm trôi qua, câu chuyện về người phụ nữ có tuổi thơ và thanh xuân cơ cực, bất hạnh, là Nhà sáng lập kiêm Giám đốc Trung tâm đã không còn xa lạ với nhiều người. Chỉ cần lên mạng gõ chữ “Huỳnh Tiểu Hương” là sẽ có hàng chục, hàng trăm bài viết về chị và biết được câu chuyện cuộc đời của chị. Cũng chính vì thế mà đến khi gặp trực tiếp chị, chúng tôi không cố gắng hỏi chuyện về quá khứ vì e ngại sẽ khiến chị thêm buồn. Chỉ biết rằng, chỉ cần nhìn vào khuôn mặt phúc hậu, nụ cười ấm áp cùng những cử chỉ rất đỗi yêu thương của chị với các con trong ngôi nhà chung là chúng tôi đều cảm nhận được tấm lòng và nghĩa cử cao đẹp của chị dành cho các em nhỏ bị chính cha mẹ ruột ruồng bỏ. Riêng với tôi, mỗi lần nhìn chị và nghĩ tới những gì chị đã trải qua trước khi có ngày hôm nay và những việc chị đang làm mới thấy sự kiên cường của người phụ nữ bề ngoài nhìn có vẻ yếu đuối nhưng nội tâm vô cùng mạnh mẽ. Từ chị, tôi thấy mình cần cố gắng hơn nữa, không nên hơi tí là than thở, trách người, trách đời, thay vào đó là những suy nghĩ lạc quan, tậm tâm cho công việc mình đang làm, hết lòng vì mọi người, nhất là gia đình thân yêu.

 

 

Cùng với đó, mối quan tâm lớn nhất của tất cả những ai đến với Trung Tâm Quê Hương chính là các em nhỏ tại đây. Nhìn những gương mặt sáng sửa, khôi ngô và vô tư, đáng yêu bao nhiêu thì lại càng khiến cho mọi người cảm thấy xót xa bấy nhiêu. Các bé được trung tâm cưu mang có bé sơ sinh, có bé vài tháng tuổi đến 1 - 2 tuổi, 5 – 6 tuổi đều là trẻ mồ côi, không được cha mẹ thừa nhận, bị khuyết tật,… Tại đây các con người cưu mang, chăm sóc bởi trung tâm và những đóng góp của các nhà hảo tâm, tấm lòng nhân ái.

 

 

Những bao gạo, thùng mì gói, cháo gói, đường, sữa, tã bỉm, đồ dùng nấu ăn,… mà tập thể 3V mang đến cho các bé nghĩ cũng chưa thấm vào đâu so với nhu cầu của các em. Nhưng hơn hết chúng tôi muốn gửi tới cho các bé sự đồng cảm, tình yêu thương chân thành. Từ đó có thể giúp lan tỏa ra ngoài cộng đồng để nhiều người biết tới và chung tay giúp đỡ các con. Còn với tôi, với tấm lòng của một người mẹ chỉ mong các bé lớn lên đầy khỏe mạnh, luôn có tình yêu thương trong tim để lớn lên làm người có ích!

16